0983 019 109

Văn phòng luật sư uy tín tại Việt Nam.

Phúc “Bồ”

Phúc “Bồ” là biệt danh của Nguyễn Thị Phúc, một trùm băng đảng nổi tiếng của Hà Nội vào những năm cuối của thập niên 1990, là nhân vật cùng thời với Khánh Trắng (cũng là một tôi phạm có tiếng). Cái tên Phúc “Bồ” và Khánh “Trắng” từng là nỗi kinh hoàng cho nhiều người dân buôn bán ở khu vực các chợ trong khu phố cổ Hà Nội như chợ Đồng Xuân, chợ Phùng Hưng.

Tiểu sử

  • Phúc Bồ; Tên thật là Nguyễn Thị Phúc, Sinh năm 195? tại…
  • Từ năm 196? đến năm 196?: Học phổ thông tại Trường…
  • Năm 197?: Buôn bán nhỏ tại Chợ…
  • Năm 198?: Tổ chức Băng nhóm Xã hội đen…
  • năm 198?: Bị bắt…

Hoạt động Xã hội

Dưới danh nghĩa là những đội bốc xếp, vận chuyển hàng hóa cho các tiểu thương, Phúc “Bồ” cầm đầu một băng nhóm xã hội đen ngang nhiên lộng hành bắt nạt và chèn ép dân buôn bán. Thậm chí, có tố giác là những người này đã xâm phạm chỗ ở, bắt giữ người trái pháp luật, cho vay nặng lãi, đòi nợ thuê, và tiến hành hàng chục vụ đâm thuê chém mướn gây thương tích cho một số người.

Điểm lạ là dưới trướng Phúc Bồ có khá nhiều đàn ông có máu mặt, là dân giang hồ chính hiệu. Băng đảng của Phúc hoành hành mạnh nhất trong khoảng 21 tháng. Thời gian này, băng nhóm của Phúc “Bồ” làm mưa làm gió đối với dân buôn bán ở chợ tạm Phùng Hưng và một số khu vực quanh chợ Đồng Xuân.

Mặc dù là người cầm đầu băng nhóm, Phúc Bồ đã đưa người tình của mình lên làm đội trưởng đội bốc xếp. Phúc là người có óc tổ chức khi biết lập ra các tổ bốc xếp nhỏ ở từng khu vực buôn bán các mặt hàng. Bà ta đã đưa một sô đàn em lên làm tổ trưởng và đề ra mức tiền hằng ngày phải nộp cho từng người, từng tổ, từng nhóm. Các đội viên đều tìm mọi cách để đạt chỉ tiêu, nếu không sẽ bị trừng phạt, hoặc không cho làm nữa[1].

Do nhiều nguyên nhân, Phúc Bồ và Khánh Trắng từng đụng độ nhau rất nhiều lần, chủ yếu để dàn xếp lãnh thổ hoạt động của băng nhóm mình. Nhiều vụ “thanh toán” đã diễn ra khá tàn bạo. Điển hình là vụ chém nhau của hai băng nhóm này ở gần bốt Hàng Đậu mà kết quả là người tình của Phúc, lúc đó đang đội trưởng đội bốc xếp, đã bị đàn em Khánh Trắng hắt axít hỏng một mắt. Sau nhiều lần dàn xếp, cuối cùng khu vực hoạt động của hai băng nhóm cũng được xác lập. Khánh Trắng cai quản khu vực chợ Đồng Xuân còn Phúc Bồ cai quản các khu vực lân cận. Sau này, khi bị bắt, Khánh bị bắt trước Phúc chỉ một thời gian ngắn. Sau đó, Khánh bị tử hình, còn Phúc phải thụ án 9 năm tù tại

Phúc “bồ” giang hồ gãy cánh

Cuối năm 2002, Phúc được đặc xá và trở về tái hòa nhập với cộng đồng. Trở về với hai bàn tay trắng, người chị gái cưu mang giúp đỡ chị ta trở về sinh sống và mở cửa hàng buôn bán mỹ phẩm, điện thoại. Thế nhưng, số phận đã không cho người đàn bà này được sống một cách an lành trong quãng đời còn lại. Cái gánh nặng nghiệp chướng của người đàn bà như chị ta thật quá lớn, và Phúc dường như đã oằn mình lên để chống đỡ mà không sao chống đỡ nổi. Tháng 8/2005, Phúc “bồ” bị tai biến mạch máu não nặng và bị liệt nửa người, thần kinh không còn tỉnh táo nữa. Chị ta trở thành người tàn phế, mê mê tỉnh tỉnh.

Tìm về với ngõ Tạm Thương

Đại úy Phạm Hữu Thực – CSKV Công an phường Hàng Bồ xót xa nói với tôi: Phúc “bồ” đau ốm nằm liệt giường, hai đứa con trai nghiện ngập thừa cơ khuân vác của nả ra khỏi nhà để đốt theo làn khói trắng. Phúc “bồ” thành một người mẹ quá bất hạnh khi bị các con bỏ đói khát ở trong ngôi nhà gần như hoang tàn ở phố Trần Khát Chân. Xót em, anh trai và chị em gái của Phúc “bồ” đã mang chị ta về ngõ 57 phố Hàng Bồ để nuôi nấng chăm sóc. Trong tình yêu thương, chăm sóc tận tình của những người thân trong gia đình, “Phúc bồ” dần dần phục hồi.

Giờ đây, người đàn bà đã bước sang tuổi 50 lại bập bẹ học nói, chập chững tập đi những bước đi chấp chới. Hằng ngày, trên con phố cổ sầm uất kia, ngoài những người hàng xóm ngõ 57 ra, hàng phố nào có mấy ai biết người đàn bà tàn tạ kia, u u mê mê nửa mơ nửa tỉnh kia đang lần lần từng bước đi men kia từng là giang hồ lưu manh khét tiếng một thời.

Đại úy Thực tâm sự: “Phúc về ngõ 57 Hàng Bồ đã gần một năm nay, cô biết đấy, ngày xưa giang hồ miệng thét ra lửa là thế, anh chị là thế, đến lúc nằm xuống, nào mấy ai qua lại chăm sóc ngoài chính gia đình. Thi thoảng, đàn em của Phúc “bồ” có đến dúi cho chị ta vài chục, một trăm, rồi lại vội vã ra đi. Người tình năm xưa của Phúc “bồ” vì chị ta mà lỡ bước sa chân thành kẻ lưu manh côn đồ, giờ đây sau bao ngày chị ta thăm nuôi, khi trở về thì Phúc “bồ” lại ngã bệnh. Dẫu có tình nghĩa đến mấy thì với hoàn cảnh như Phúc “bồ” hiện nay, người ta cũng không thể ở lại được. Chị ta đành phải chấp nhận sự bạc bẽo của số phận.

Có lẽ, người đến thăm hỏi Phúc “bồ” nhiều nhất là mấy anh em CSKV chúng tôi ở phường Hàng Bồ, và mấy anh chị ở số 7 Thuyền Quang. Ngoài công tác nghiệp vụ, nắm rõ tình hình đối tượng, Công an phường chúng tôi đặt nhiệm vụ cảm hóa giáo dục họ. Và cái cách tốt nhất để thu phục đối tượng đấy chính là lòng từ thiện, sự đồng cảm sẻ chia của các chiến sỹ Công an trên địa bàn”.

Trong buổi sáng lạnh giá của tiết trời tháng ba rét đậm, tôi cùng với Đại úy Thực vào thăm gia đình Phúc “bồ”. Anh Nguyễn Năng Quang, anh trai của Phúc “bồ” ứa nước mắt khi nói về em gái mình: “Sáng nào cũng vậy, mặc dù đã bị thần kinh nặng, mọi sinh hoạt, bài tiết đều không còn làm chủ được nữa, thế nhưng cứ thức dậy là Phúc lại lần lần đi men ra ngõ. Hành trình duy nhất mà em tôi đi là tìm sang ngõ Tạm Thương ở phố Hàng Bông. Ở bên đó có hai đứa con và người chồng cũ nghiện ngập của nó. Lạ thế, lúc khỏe mạnh bị chúng nó hành tiền, khi đau ốm, bị chúng nó bỏ đói, thế mà dậy tập đi được là nó lại sang bên đó, chỉ để ngồi ở trước cửa nhà. Ngồi cho đến trưa tối mà chẳng để làm gì, khi nào hai đứa con dắt về trả mới thôi”.

Nhìn Phúc nằm trên chiếc giường, gương mặt hoang dại cười ngớ ngẩn khi chúng tôi hỏi thăm, có ai hiểu thấu rằng, dù trong vô thức, bản năng của con người khát một mái ấm gia đình luôn luôn thức tỉnh họ. Tôi biết, Phúc “bồ” tìm về với ngõ Tạm Thương là bởi nơi đó có gia đình riêng bé mọn của chị ta, có hai đứa con trai, và người chồng cũ mà chị ta đã từng phụ bạc. Tôi cũng hiểu rằng, dù những người thân ruột rà của Phúc giờ đã vuột ra khỏi tầm tay của chị ta, chị ta không còn được sống cái đời sống bình thường của những người đàn bà bình thường khác nữa thì trong sâu thẳm, Phúc vẫn cháy ruột cháy gan với ước muốn đó

Lê Thị Thanh Bình

Phúc “bồ” tìm về với ngõ Tạm Thương là bởi nơi đó có gia đình riêng bé mọn của chị ta, có hai đứa con trai, và người chồng cũ mà chị ta đã từng phụ bạc. Chị ta không còn được sống cái đời sống bình thường của những người đàn bà bình thường khác nữa thì trong sâu thẳm, Phúc vẫn cháy ruột cháy gan với ước muốn đó.

Vào những năm cuối của thập kỷ 1990, cái tên Phúc “bồ” và Khánh “trắng” từng là nỗi kinh hoàng cho những người dân lành vô tội buôn bán ở khu vực chợ Đồng Xuân, Hà Nội. Núp dưới danh nghĩa những đội bốc xếp, vận chuyển hàng hóa cho những người buôn bán, Phúc “bồ” và Khánh “trắng” thực chất là những tên lưu manh sừng sỏ cầm đầu những băng nhóm “xã hội đen” ngang nhiên lộng hành bắt nạt và chèn ép những dân lành buôn bán.

Bằng các thủ đoạn độc quyền vận chuyển, bốc xếp, thu tiền bến bãi, ép giá, bắt phạt, đe dọa báo cán bộ thuế vụ, chúng đã thu tiền trái phép đối với người kinh doanh buôn bán hoặc người từ địa phương khác đến giao hàng. Thậm tệ hơn, chúng đã xâm phạm chỗ ở, bắt giữ người trái pháp luật, cho vay nặng lãi, đòi nợ thuê, và tiến hành hàng chục vụ đâm thuê chém mướn gây thương tích cho người dân vô tội. Tham gia giải quyết các vụ mâu thuẫn trong nội bộ nhân dân bằng “luật rừng”, cho đàn em khống chế đe dọa buộc bên đối phương phải chấp nhận những điều kiện và luật lệ do chúng đặt ra, băng nhóm của chúng đã khiến cho bao nhiêu người phải điêu đứng.

Nếu như Khánh “trắng” là một sát thủ máu lạnh đội lốt một ông đội trưởng đội bốc xếp có vẻ ngoài hào hoa lịch lãm và làm nhiều công tác từ thiện để che mắt thiên hạ thì Phúc “bồ” lại là một người đàn bà “hung dữ” trắng trợn cầm đầu băng nhóm “xã hội đen” thu nạp đám đàn em thân tín là những tên lưu manh trộm cắp, côn đồ hung hãn từng vào tù ra tội. Đàn bà dễ có mấy tay, mà đàn bà như Phúc “bồ” thì đàn ông dù có máu mặt giang hồ cũng phải quy phục dưới trướng của thị.

Không đến mức chém giết người dã man, trắng trợn và thâm độc như Khánh “trắng”, song với 21 tháng tồn tại, băng nhóm của Phúc “bồ” làm mưa làm gió đối với bà con buôn bán ở chợ tạm Phùng Hưng và một số khu vực lân cận quanh chợ Đồng Xuân. (Lúc đó chợ Đồng Xuân bị cháy nên chính quyền lập chợ tạm Phùng Hưng cho bà con buôn bán). Đứng đằng sau với vai trò chủ mưu và cầm đầu băng nhóm, Phúc “bồ” đã dựng người tình của mình lên làm đội trưởng đội bốc xếp.

Thị lập ra các tổ bốc xếp nhỏ ở từng khu vực buôn bán các mặt hàng, đưa những tên lưu manh lên làm tổ trưởng và đề ra mức tiền hằng ngày phải nộp cho từng người, từng tổ, từng nhóm. Các đội viên phải tìm mọi cách để đạt chỉ tiêu, nếu không Phúc “bồ” sẽ cho người đánh, hoặc không cho làm nữa. Bằng cách đó, Phúc “bồ” và Khánh “trắng” thu nhập mỗi tháng hàng trăm triệu đồng.

Phúc “bồ” và Khánh t”rắng” từng đụng độ nhau rất nhiều lần để dàn xếp lãnh thổ hoạt động của băng nhóm. Nhiều vụ “thanh toán” nhau diễn ra khá tàn bạo. Điển hình là vụ chém nhau giữa hai băng nhóm ở bốt Hàng Đậu mà kết quả là người tình của Phúc “bồ” – đội trưởng đội bốc xếp của thị, đã bị đàn em Khánh “trắng” lấy đi một mắt do bị chúng hắt axít. Sau nhiều lần dàn xếp, cuối cùng khu vực hoạt động của hai băng nhóm được xác lập. Khánh “trắng” cai quản khu vực chợ Đồng Xuân, Phúc “bồ” cai quản ở các khu vực lân cận.

Số phận đã chặt đứt con đường phục thiện

Tồn tại vỏn vẹn 21 tháng, có vẻ như khoảng thời gian ấy là quá ít so với tiếng tăm lưu manh giang hồ nổi khắp Hà Nội của băng nhóm Phúc “bồ”. Cuối cùng thì Phúc cùng các đệ tử cũng đã bị pháp luật trừng trị đích đáng. Phúc “bồ” lĩnh án tù 11 năm ở trại 5 Thanh Hóa.

Những năm tháng ở trại, người đàn bà bước sang tuổi 30 của Phúc “bồ” đã thấm thía cái giá phải trả cho những ngông cuồng mà thị đã gây ra. Phúc đã tích cực cải tạo tốt để mong được hưởng khoan hồng của luật pháp. Thế nhưng, người đàn bà với tướng mạo “hung dữ” như Phúc, cho dù ở trong một môi trường nào thì cũng tỏ ra là “đại ca”, ngay cả khi ở trong trại giam.

Những giám thị ở trại 5 kể lại, Phúc “bồ” khi ở trại luôn luôn là thủ lĩnh có hàng tá các phạm nhân nữ cùng phòng “ưu ái” chăm sóc mỗi khi thị cảm thấy “trái gió trở trời”. Ngay từ những ngày trong hành trình “phục thiện”, số phận đã đặt những dấu ấn mơ hồ đầy bi kịch trong đời sống của người đàn bà “khét tiếng” này. Có lẽ cái bi kịch lớn nhất của đời thị và cũng đớn đau nhất trong phần lương thiện còn lại của tâm hồn Phúc là “chút của để dành” – hai đứa con trai thị đều sa vào nghiện ngập. Những ngày trong trại 5, có những lúc thị lảm nhảm như lên cơn kích động, thị khóc cười vô cơn cớ, và thị khát thèm được âu yếm vuốt ve, thị đơn độc vì nhớ thương các con.
Cuối năm 2002, Phúc được đặc xá và trở về tái hòa nhập với cộng đồng. Trở về với hai bàn tay trắng, người chị gái cưu mang giúp đỡ chị ta trở về sinh sống và mở cửa hàng buôn bán mỹ phẩm, điện thoại. Thế nhưng, số phận đã không cho người đàn bà này được sống một cách an lành trong quãng đời còn lại. Cái gánh nặng nghiệp chướng của người đàn bà như chị ta thật quá lớn, và Phúc dường như đã oằn mình lên để chống đỡ mà không sao chống đỡ nổi. Tháng 8/2005, Phúc “bồ” bị tai biến mạch máu não nặng và bị liệt nửa người, thần kinh không còn tỉnh táo nữa. Chị ta trở thành người tàn phế, mê mê tỉnh tỉnh.

Tìm về với ngõ Tạm Thương

Đại úy Phạm Hữu Thực – CSKV Công an phường Hàng Bồ xót xa nói với tôi: Phúc “bồ” đau ốm nằm liệt giường, hai đứa con trai nghiện ngập thừa cơ khuân vác của nả ra khỏi nhà để đốt theo làn khói trắng. Phúc “bồ” thành một người mẹ quá bất hạnh khi bị các con bỏ đói khát ở trong ngôi nhà gần như hoang tàn ở phố Trần Khát Chân. Xót em, anh trai và chị em gái của Phúc “bồ” đã mang chị ta về ngõ 57 phố Hàng Bồ để nuôi nấng chăm sóc. Trong tình yêu thương, chăm sóc tận tình của những người thân trong gia đình, “Phúc bồ” dần dần phục hồi.

Giờ đây, người đàn bà đã bước sang tuổi 50 lại bập bẹ học nói, chập chững tập đi những bước đi chấp chới. Hằng ngày, trên con phố cổ sầm uất kia, ngoài những người hàng xóm ngõ 57 ra, hàng phố nào có mấy ai biết người đàn bà tàn tạ kia, u u mê mê nửa mơ nửa tỉnh kia đang lần lần từng bước đi men kia từng là giang hồ lưu manh khét tiếng một thời.

Đại úy Thực tâm sự: “Phúc về ngõ 57 Hàng Bồ đã gần một năm nay, cô biết đấy, ngày xưa giang hồ miệng thét ra lửa là thế, anh chị là thế, đến lúc nằm xuống, nào mấy ai qua lại chăm sóc ngoài chính gia đình. Thi thoảng, đàn em của Phúc “bồ” có đến dúi cho chị ta vài chục, một trăm, rồi lại vội vã ra đi. Người tình năm xưa của Phúc “bồ” vì chị ta mà lỡ bước sa chân thành kẻ lưu manh côn đồ, giờ đây sau bao ngày chị ta thăm nuôi, khi trở về thì Phúc “bồ” lại ngã bệnh. Dẫu có tình nghĩa đến mấy thì với hoàn cảnh như Phúc “bồ” hiện nay, người ta cũng không thể ở lại được. Chị ta đành phải chấp nhận sự bạc bẽo của số phận.

Có lẽ, người đến thăm hỏi Phúc “bồ” nhiều nhất là mấy anh em CSKV chúng tôi ở phường Hàng Bồ, và mấy anh chị ở số 7 Thuyền Quang. Ngoài công tác nghiệp vụ, nắm rõ tình hình đối tượng, Công an phường chúng tôi đặt nhiệm vụ cảm hóa giáo dục họ. Và cái cách tốt nhất để thu phục đối tượng đấy chính là lòng từ thiện, sự đồng cảm sẻ chia của các chiến sỹ Công an trên địa bàn”.

Trong buổi sáng lạnh giá của tiết trời tháng ba rét đậm, tôi cùng với Đại úy Thực vào thăm gia đình Phúc “bồ”. Anh Nguyễn Năng Quang, anh trai của Phúc “bồ” ứa nước mắt khi nói về em gái mình: “Sáng nào cũng vậy, mặc dù đã bị thần kinh nặng, mọi sinh hoạt, bài tiết đều không còn làm chủ được nữa, thế nhưng cứ thức dậy là Phúc lại lần lần đi men ra ngõ. Hành trình duy nhất mà em tôi đi là tìm sang ngõ Tạm Thương ở phố Hàng Bông. Ở bên đó có hai đứa con và người chồng cũ nghiện ngập của nó. Lạ thế, lúc khỏe mạnh bị chúng nó hành tiền, khi đau ốm, bị chúng nó bỏ đói, thế mà dậy tập đi được là nó lại sang bên đó, chỉ để ngồi ở trước cửa nhà. Ngồi cho đến trưa tối mà chẳng để làm gì, khi nào hai đứa con dắt về trả mới thôi”.

Nhìn Phúc nằm trên chiếc giường, gương mặt hoang dại cười ngớ ngẩn khi chúng tôi hỏi thăm, có ai hiểu thấu rằng, dù trong vô thức, bản năng của con người khát một mái ấm gia đình luôn luôn thức tỉnh họ. Tôi biết, Phúc “bồ” tìm về với ngõ Tạm Thương là bởi nơi đó có gia đình riêng bé mọn của chị ta, có hai đứa con trai, và người chồng cũ mà chị ta đã từng phụ bạc. Tôi cũng hiểu rằng, dù những người thân ruột rà của Phúc giờ đã vuột ra khỏi tầm tay của chị ta, chị ta không còn được sống cái đời sống bình thường của những người đàn bà bình thường khác nữa thì trong sâu thẳm, Phúc vẫn cháy ruột cháy gan với ước muốn đó

Nữ tướng Phúc bồ làm gì để hoàn lương?

“Tự do để có thể sống một cuộc sống bình thường như bao người phụ nữ khác”, đó là ước muốn cháy bỏng của Nguyễn Thị Phúc (Phúc bồ) khi chị phải thụ án 9 năm tù tại Trại 5 Thanh Hóa. Ước muốn này đang ngày dần hiện hữu ở căn nhà 521 Trần Khát Chân, quận Hai Bà Trưng, Hà Nội.

Sự thay đổi thật sự của Phúc bồ, nữ tướng của hơn 20 đàn em chuyên làm luật ở chợ tạm Phùng Hưng, bắt đầu từ khi trong trại giam, người nữ tù nhận được tin: Hai đứa con do mình rứt ruột đẻ ra bị người chồng phụ bạc đuổi ra khỏi nhà nên đã dính phải ma túy… Phúc chịu khó làm tốt các công việc mà ban giám thị phân công, chấp hành nghiêm kỷ luật của trại. Sau hơn 3 năm cải tạo, chị được chuyển lên bệnh xá của trại để phục vụ. Và rồi tin vui bất ngờ đã đến, Phúc có tên trong danh sách đặc xá đợt 2/9/2000.

Ra tù, việc đầu tiên mà cựu nữ tướng làm là bán căn nhà 57B Hàng Bồ. Được chị em trong nhà hỗ trợ thêm tiền bạc, Phúc mua căn nhà 521 Trần Khát Chân, mở cửa hàng kinh doanh mỹ phẩm, đưa hai con về sinh sống để cai nghiện. Chị nói với các con: “Cuộc đời mẹ đã mắc phải lỗi lầm với xã hội, mẹ không muốn các con sa ngã vào đường nghiện ngập để rồi theo vết xe đổ của mẹ năm xưa…”. Lời nói chân tình của người mẹ từng trải qua sóng gió cuộc đời đã thuyết phục được hai con của Phúc. Chúng đã quyết tâm từ bỏ ma túy, hiện cả hai đang theo học lái xe. Khi học xong, chị Phúc hứa sẽ vay mượn mua cho chúng xe ôtô để chở khách.

Trong những ngày này, khi nhớ lại quãng đời xưa, Phúc vẫn sởn gai ốc. Chị kể: “Thực ra, đời tôi cũng gặp nhiều vất vả, lại ảnh hưởng của nhiều nhân tố tác động nên có lúc đã bi quan, làm liều… 19 tuổi, tôi lấy chồng và sống bằng nghề buôn bán hoa quả. Năm 1977, tôi sinh cháu trai đầu lòng, năm 1983, đứa thứ hai ra đời. Lúc này, chồng tôi bắt đầu lao vào ma túy. Một nách nuôi hai con ở nhà, để chồng đi trăng hoa với người ngoài. Có cô còn vác bầu đến nhà tôi ăn vạ. Uất hận, tôi lao vào con đường kiếm tiền một cách mù quáng, cốt có thật nhiều tiền. Vì tôi nghĩ, cứ có tiền là có tất… Khoảng năm 1994-1996, tôi tập hợp được hơn 20 người để làm ăn tại chợ tạm Phùng Hưng. Nay nhắc lại mới thấy dại, chẳng có tiền bạc nào có thể sánh với sự tự do thanh thản. Hơn nữa, muốn giàu thì có nhiều cách chứ không phải làm những việc bất nhân, bất nghĩa mới giàu có được…”.

Sự thanh thản trong cuộc sống làm Phúc khỏe mạnh hơn so với hồi trong trại. Giờ đây, cứ ngày rằm, mùng một, người ta lại thấy một người đàn bà to khỏe, trên mặt còn thoáng nét gai góc cuộc đời, đến lễ nơi cửa Phật. Chị nói, làm vậy là để cầu phúc cho gia đình, cho con cái và cũng là để sám hối cho những lỗi lầm mà mình đã mắc phải. Lê Thị Thanh Bình

Phúc “bồ” ngây ngây dại dại trong vòng tay người thân

– Giữa những năm 1990, cùng với Khánh “trắng”, Phúc “bồ” đã trở thành nỗi kinh hoàng cho không biết bao nhiêu người dân Hà Nội. Nhưng ít ai biết rằng, người phụ nữ “lừng lẫy” một thời trong giới giang hồ Hà Nội ấy giờ đây đang phải sống những năm tháng cuối đời trong bệnh tật dày vò, gia đình tan nát. Điều duy nhất mà số phận còn dành cho người đàn bà đó là những người anh, người chị trong gia đình, vì tình máu mủ ruột vẫn tha thứ và yêu thương bà cho đến phút cuối.

Phúc “bồ” ngây ngây dại dại trong vòng tay người thân Viết bình luậnLưu bài này

Gặp Phúc “bồ” trong một viện điều dưỡng ở Từ Liêm, tôi hoàn toàn bất ngờ khi trước mặt tôi là một người phụ nữ ngồi trên xe lăn, gương mặt ngây dại, ngơ ngác. Tôi đã phải đợi hơn nửa tiếng mới được gặp người phụ nữ này, vì các điều dưỡng viên ở đó bảo bà đang được đưa đi tắm rửa, vệ sinh và đóng bỉm.

Gặp chúng tôi, bà cười ngô nghê và ra hiệu nhờ chúng tôi đưa ra bể cá bên ngoài. Đó là chỗ bà thích ra nhất mỗi buổi chiều. Người phụ nữ một thời tung hoành giang hồ gây bao oan nghiệt, giờ hiền lành đến không ngờ và biết hạnh phúc chỉ với việc ngắm những con cá đủ màu sắc đang bơi qua bơi lại.

Anh trai Phúc “bồ”, ông Nguyễn Năng Quang hiện đang sống trong ngôi nhà nhỏ tại ngõ 57 Hàng Bồ. Nhắc đến cô em gái Phúc “bồ” của mình, ông trầm ngâm kể: “Nó bị tai biến mạch máu não gần 4 năm nay. Giờ người cứ mê mê, tỉnh tỉnh, đến anh chị em trong nhà nó cũng không nhận ra. Bố mẹ tôi tuy chỉ là dân buôn bán ở phố cổ, nhưng gia đình có truyền thống nho giáo, nên từ nhỏ đã dạy bảo chúng tôi rất kĩ về việc anh em trong gia đình phải biết đùm bọc nhau. Con bé đã gây cho cả gia đình tôi không biết bao nhiêu mà kể những sóng gió, phiền phức, nhưng khi nó ốm đau, hoạn nạn, là phận làm anh, làm chị, chúng tôi vẫn cố gắng hết mức có thể để chăm sóc, lo lắng cho nó”.

Theo như lời các anh chị của Phúc “bồ” thì trong khi 3 anh chị đều rất ngoan ngoãn, hiền lành thì ngay từ nhỏ, Phúc “bồ” đã thể hiện cá tính ngang tàng, bướng bỉnh khác người, khiến bố mẹ nhiều phen đau đầu. Cái gì mà Phúc đã thích, thì bất kể đó là ai, cô cũng sẽ giành lấy cho bằng đường, chứ quyết không chịu nhường nhịn, dành phần thua thiệt về mình. Chính vì cá tính không sợ trời, không sợ đất nên dù bé nhất nhà, nhưng Phúc “bồ” bao giờ cũng bị bố mẹ mắng nhiều nhất.

Ông Quang kể: “Năm 1970 -1971 tôi đi bộ đội về thì đã thấy Phúc có những biểu hiện mang hơi hướng anh chị. Khi đó nó mới ở tuổi thiếu nữ, nhưng không hiểu sao rất có uy với đàn ông, kể cả những tay “có số có má” trong giới anh chị Hà Thành. Tôi nghĩ dường như nó có khả năng uy hiếp người ta bằng giọng nói và cá tính mạnh mẽ của mình, chứ nó là phận liễu yếu đào tơ, làm sao dùng vũ lực để khuynh đảo giang hồ được”.

Đến giữa những năm 1990 thì Phúc “bồ” thực sự trở thành đàn chị có máu mặt ở Hà Thành, nắm uy quyền về kinh doanh bốc vác ở nhiều chợ Hà Nội. Nhiều tiểu thương chỉ nghe đến cái tên Phúc “bồ” là đã “vã mồ hôi”. Thế nhưng có một điều mà tất cả mọi người trong gia đình Phúc “bồ” cũng như công an phường Hàng Bồ đều phải công nhận là dù có đi gây sự khắp bốn phương tám hướng, nhưng với bà con lối xóm quanh nhà thì Phúc vẫn rất nhã nhặn và niềm nở. Đàn em của Phúc đều được chỉ thị là tuyệt đối không bao giờ được động chạm đến bất cứ ai trong khu phố nơi Phúc ở. Có lẽ vì thế, nên sau này, khi Phúc “bồ” ra tù, gặp nhiều tai ương, hoạn nạn, người dân ở phố Hàng Bồ vẫn dành cho bà nhiều thương cảm, xa xót.

Ông Nguyễn Năng Quang kể: “Ra ngoài có thể hét ra lửa, nhưng về nhà nó vẫn biết tôn ti trật tự, tôi và các chị nó có mắng mỏ nó cũng chỉ cúi đầu im lặng chứ không dám cự lại. Có lần, người ta đến mách những việc nó làm, tôi đánh nó trước mặt nhiều đàn em, nó cũng không dám cãi lại một câu”.

Vào cái thời oanh liệt nhất, thiên hạ rỉ tai nhau rằng Phúc “bồ” kiếm được rất nhiều tiền, nhưng nói chuyện với tôi trong ngôi nhà nhỏ của mình, ông Nguyễn Năng Quang khẳng khái chia sẻ: “Đứng trước bàn thờ bố mẹ, tôi không dám nói dối. Những năm đó, nó không mang về nhà được một đồng nào, chỉ có lấy của nhà đem đi. Tiền nó kiếm được có lẽ nhiều, nhưng tiền nó nuôi đàn em, nuôi bạn bè cũng nhiều không kém. Lúc nào thiếu tiền, nó lại về nài nỉ, nịnh nọt mẹ tôi để xin tiền.Cả đời buôn bán, cũng có ít của ăn của để, nhưng mẹ tôi có bao nhiêu tiền, cái Phúc nó lấy hết. Có lần nó “dọa” bà: “Mẹ mà không cho con tiền, người ta bắt con vào tù đấy”. Mẹ tôi nằm trên giường bệnh, những chuyện nó gây ra chúng tôi đều giấu không cho bà biết, nhưng bà vẫn đoán được một phần. Nên nó cứ nói thế là bà sợ, dù không có tiền thì bà cũng bắt bằng được chúng tôi phải góp lại đưa cho nó”.

Sau khi Phúc “bồ” bị bắt và cải tạo tại trại giam số 5, Bộ Công an (Yên Định, Thanh Hóa), đàn em tứ tán, phiêu dạt khắp nơi, chẳng ai ngó ngàng gì đến “bà chị” đang mòn mỏi trong tù. Chồng bà cũng đâm đơn li dị và hoàn toàn không đoái hoài đến việc thăm nuôi vợ. Lại chỉ có mấy anh chị ruột của bà xúm vào lo việc thăm nuôi, chu cấp cho bà hàng tháng.

Vốn quen sung sướng từ bé, nên ở trong trại giam, Phúc “bồ” thường xuyên viết thư về nhà nhờ gia đình gửi cho hết cái này đến cái kia. Nhờ sự quan tâm của gia đình, nên cuộc sống của Phúc “bồ” ở trong tù cũng không đến nỗi “khó thở”, nếu không muốn nói là khá đầy đủ, sung túc: “Nó quen được gia đình lo lắng và chiều chuộng rồi, nên khi đó chắc chẳng mấy trân trọng tình cảm gia đình. Nhưng chúng tôi không để bụng. Ngày nó ra tù, cũng lại là chúng tôi góp tiền vào mở cho nó một cửa hàng mỹ phẩm để nó có cái mà nuôi thân. Nhưng nó cũng không làm được, vì có bao nhiêu, con cái đến bòn rút hết. Từ lúc nó bị tai biến mạch máu não cách đây 4 năm và trở nên ngơ ngơ ngác ngác như thế này, cũng chỉ có anh em trong nhà cưu mang nó” – ông Quang kể.

Tất cả người dân trong ngõ 57 Hàng Bồ, nơi Phúc “bồ’ được anh chị em ruột cưu mang khi hoạn nạn đều nói rằng những năm tháng về già, tuy gặp nhiều tai ương, nhưng Phúc “bồ” luôn có một điều may mắn là luôn được những người anh, người chị ruột thịt cưu mang.

Từ khi nằm liệt giường, sống trong trạng thái mê mê tỉnh tỉnh, Phúc được người anh Nguyễn Năng Quang đưa về ngõ 57 Hàng Bồ rồi thuê người chăm sóc. Mọi chi phí đều do ông Quang và hai người chị gái (một sống bên phố Hàng Bạc, một người định cư bên Canada) gom góp vào. Chồng chết rồi đến một trong hai đứa con trai cũng chết vì ma túy, nếu không nhờ sự chăm sóc của gia đình, thì cuộc đời của người phụ nữ một thời “oanh liệt” hẳn sẽ còn nhiều bi kịch hơn thế này.

Kể về cô em gái bướng bỉnh, ngang tàng của mình, ông Quang buồn bã nói: “Đưa nó về nhà chăm sóc được mấy năm, nhưng vì nó ốm yếu, bệnh tật, mọi việc đại, tiểu tiện đều diễn ra trên giường, nên người giúp việc cứ đến làm một thời gian lại đòi tăng giá. Họ cứ đòi tăng mãi, tăng mãi, đến lúc mình không chấp nhận, không tăng nữa thì họ bỏ, chúng tôi gặp rất nhiều khó khăn. Tôi lại đang đau ốm, bệnh tật, vừa phải đi cắt lá gan về, cực chẳng đã, chúng tôi phải đưa cô Phúc vào một viện điều dưỡng tư nhân chuyên chăm sóc người già bệnh tật, chi phí mỗi tháng 5 triệu đồng, dù đắt đỏ, nhưng chúng tôi vẫn chấp nhận vì mong em gái mình có một cuộc sống thoải mái nhất có thể”.

Các bác sĩ ở bệnh viện điều dưỡng nơi Phúc ở kể rằng, tuy viện ở một nơi xa xôi, nhưng hàng tuần đều có người nhà đến thăm nom Phúc “bồ”, lo lắng cho bà từ viên thuốc đến quả cam. Dù ý thức đã mất gần như hoàn toàn, nhưng mỗi lần nhìn thấy anh hay chị đến, ánh mắt của Phúc “bồ” cũng sáng lên, lấp lánh tình cảm vầ đầy sự biết ơn.

Ông Nguyễn Năng Quang bùi ngùi: “Cứ nhìn thấy chúng tôi là nó lại vui tươi như trẻ con, cứ cố nói điều gì đó mà không nói được. Nhiều lần mấy anh chị em rủ nhau đến thăm, nhìn nó ngồi trên xe lăn ngơ ngơ ngác ngác như thế, chúng tôi không tránh khỏi cảm giác tê tái, cứ nói với nhau, nhìn thế này ai mà biết được đây là Phúc “bồ” một thời tiếng tăm lẫy lừng”.

Các bác sĩ ở viện cũng không hay biết gì về danh tính của Phúc “bồ”, họ chỉ biết bà đơn thuần là một người phụ nữ bệnh tật vô hại và hết lòng chăm sóc. Thỉnh thoảng họ cũng thắc mắc với ông Quang khi thấy có những người xăm trổ đầy mình đến thăm cô Phúc, tự xưng là “người nhà”.

Ông Quang ngậm ngùi: “Tôi thì nghĩ rằng quá khứ đã qua rồi. Em gái tôi đã mắc sai lầm và đã phải trả giá bằng những năm tháng tù đày, bằng sự tật nguyền, ốm yếu trong những năm tháng cuối đời, bằng cả cái chết của chồng và con trai nó. Nó đã phải đền tội đủ rồi, và hoàn cảnh của nó bây giờ thì vô cùng đáng thương. Gia đình chúng tôi không ai muốn đào bới quá khứ lên nữa. Cái gì đã là ký ức thì hãy để cho nó ngủ yên”.

Công ty luật Dragon St

Leave A Reply

Your email address will not be published.